Tôi lớn lên ở một làng quê nghèo tại Nam Định. Bố mẹ tôi làm thợ mộc, nuôi 5 anh em ăn học. Mẹ tôi bị bệnh tim từ khi sinh tôi ra — nhưng vẫn làm việc nặng mỗi ngày, không một lời than văn.
Năm tôi học cấp 3, nợ nần đổ ập xuống. Gia đình tôi bán 2 căn nhà vẫn không đủ trả. Bố tôi phải đi làm xa. Hàng xóm xì xầm. Họ hàng khuyên tôi nghỉ học. Tôi từ chối chấp nhận điều đó.
Tôi lên Hà Nội nhập đại học với đúng 500 nghìn đồng trong túi và một lời hứa với mẹ: “Con sẽ tự lo được.” Không chỗ ở. Không hỗ trợ. Tôi ở nhờ nhà người quen, đạp xe 10km đến trường mỗi ngày, tối về nhận mọi job freelance trả được tiền.
Mẹ tôi mất khi tôi đang học đại học — vì gia đình không đủ tiền chữa trị. Khoảnh khắc đó đã đổi tôi. Tôi thề sẽ không bao giờ để tiền bạc quyết định số phận của những người tôi yêu thương nữa.
Tôi bắt đầu làm YouTube. 2 tháng đầu tiên: 5 USD. Tôi đã suýt bỏ cuộc. Nhưng tôi tiếp tục thử, tiếp tục thất bại, tiếp tục học. Rồi một buổi sáng, kênh của tôi bùng nổ. Tháng đó: 16 triệu view — 2.100 USD.
Hôm nay, đội của tôi vận hành 20+ kênh đa ngôn ngữ với hơn 6 tỷ lượt xem, đã đồng hành cùng hơn 10.000 người Việt, và tạo ra thu nhập 9 chữ số mỗi tháng. Đây là nơi tôi gửi lại toàn bộ những gì đã học — để những thế hệ người Việt tiếp theo không phải mất nhiều năm như tôi.